Thứ sáu, ngày 13 tháng mười một năm 2009

The Bourne Identity

Cách đây vài tuần, tôi đi sao y chục bản Chứng minh nhân dân, thế quái nào mà đã hết veo. Tuần này phải chuẩn bị đi sao y thêm vài bản Chứng minh nhân dân nữa. Nghĩ cũng lạ, đằng nào thì tôi cũng là nhân dân – không là nhân dân thì còn là ai được nữa, vậy mà ở nơi nào ở chỗ nào cũng có ai đó cần phải biết rằng tôi có phải là nhân dân hay không. Đâm ra tôi hoài nghi, nếu chẳng may mất Chứng minh nhân dân thì cái thằng tôi còn tồn tại hay không. Đây là câu hỏi dành cho chàng Hăm-nét.

Trong một chừng mực nào đó có thể nói cụm từ “chứng minh nhân dân” thay cho “thẻ căn cước” là một ví dụ mẫu mực của tiếng Việt cũ nhường chỗ cho tiếng Việt mới (chào cụ Kundera), hay nói cách khác đấy cũng là một thành quả của “cách mạng”. Với tôi thì về mặt ngôn ngữ “thẻ căn cước” vẫn luôn có ý nghĩa hơn “chứng minh nhân dân” nhiều lần. Căn cước có ý nghĩa xác định ai là ai về phương diện pháp luật, còn chứng minh nhân dân nghe hơi buồn cười: sao tôi phải chứng minh tôi là nhân dân? Nói vậy thôi, cũng như “sống chỉ còn như một thói quen”, từ dùng nghe riết quen tai, chỉ có ai không phải là nhân dân mới không biết chứng minh nhân dân chính là chứng minh nhân thân:) Căn cước hay chứng minh nhân dân, đằng nào thì khi có tấm thẻ nho nhỏ đó trong tay, người ta bị ràng buộc bởi pháp luật của đất nước cấp cho họ tấm thẻ đó.

Trong thế giới ảo (được dùng với nghĩa thế giới mạng), nickname trong một chừng mực nào đó là căn cước. Tất nhiên không ai cấm bạn dùng nhiều nickname khác nhau, vì vậy, mới có cái qualification “chừng mực nào đó”. Nhưng khi sử dụng một nickname nhất định trong một cộng đồng mạng nhất định, vẫn trong một chừng mực nào đó, người ta bị ràng buộc bởi những quy tắc ứng xử của cộng đồng mạng đó. Nói cách khác, khi phát ngôn dưới một nickname quen thuộc, người ta có khuynh hướng phát ngôn có trách nhiệm đối với nickname đó. Còn ở trong cõi ẩn hình, người ta sẽ cho phép mình phát ngôn tự do hơn, vì chẳng ai chịu trách nhiệm hay cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm về phát ngôn của một nick nặc danh cả. Khi rũ bỏ được cái trách nhiệm vô hình đó, người ta chợt thấy mình tự do, không ngần ngại gì mà không tuôn ra những lời man rợ. Nhưng không là ai cả, người ta cũng đáng thương hơn.

Sự nhập nhoạng của căn cước là một chủ đề trở đi trở lại trong bộ ba tiểu thuyết ngắn của Paul Auster về New York (The New York Trilogy: gồm City of Glass, Ghosts, và The Locked Room). Trong ba tiểu thuyết này, có lúc nhân vật này đóng vai nhân vật kia, nhân vật trở thành tác giả, tác giả trở thành nhân vật, kẻ theo dõi trở thành người bị theo dõi rồi cả hai nhập thành một, có người thì đột nhiên biến mất không để lại mảy may dấu vết. Gấp sách lại, hoặc không gấp sách lại, một câu hỏi lúc nào cũng lơ lửng: rốt cuộc thì ai là ai? Nhưng có lẽ câu hỏi đó không quan trọng bằng cảm giác mà bộ ba tiểu thuyết này tạo ra: nhu cầu về tìm kiếm sự thật.

Mà thôi, mọi sự thật chỉ là tương đối. Tôi quan tâm đến điều đó làm gì khi tôi còn phải bận đi sao y chứng minh nhân dân? Ít ra tôi không phải băn khoăn như chàng Bourne trong loạt phim cùng tên, người đã chạy khắp châu Âu sang đến Ấn Độ, trèo lên mái nhà, bắn súng hai tay, cưỡi mô tô, nhảy xuống nước, rồi leo lên bờ trong hành trình đi xác định mình.

Thứ tư, ngày 11 tháng mười một năm 2009

Mềm mại quá mềm mại không chịu nổi


1. Nhạc vàng đúng là thuốc độc.

Sáng nay, trên đường đi làm, nghe đĩa nhạc mới của Duy Quang. Chao ôi, cái giọng mềm mại, dịu dàng đấy làm người nghe lòng cũng cành biếc run run chân ý nhi. Sáng, không tập thể dục, người ngợm cứng đơ xương khớp răng rắc, vậy mà nghe giọng hát này người chợt mềm oặt như bún. Chợt thấy một cô gái thất thểu đi ngược chiều dắt chiếc xe máy hẳn là bể bánh mà lòng cảm thương chi lạ. Đúng là thứ âm nhạc này làm băng hoại một tâm hồn trong trắng ngây thơ. Thảo nào ngày xưa các anh nghe Thanh Thúy, Mai Lệ Huyền ảo não sầu bi phải thua tan tác trước các anh nghe nhạc đỏ hừng hực khí thế chiến đấu.

2. Miên man thế nào lại nhớ về thơ chính mình thời mười chín, hai mươi tuổi, cái thời trong sáng và mộng mơ. Mười chín tuổi – ai mà không trong sáng và mộng mơ? Thơ thời ấy nhờ vậy cũng mềm mại, vần điệu nhịp nhàng, và đảm bảo không có quần đùi hay bao cao su.

Chép lại một bài làm chứng dưới đây. Bài tên là Ngọc Lan, ai cùng tên thì tặng luôn nhe:)

NGỌC LAN

Giá trời không mưa vào những buổi chiều

Và chiều ấy không phải chiều tháng sáu

Sẽ không hương ngọc lan về đậu

Có nghĩa là anh không quắt quay


Vó ngựa nào chở tình yêu qua tay

Cỏ chân trời ủ mờ sương khói

Nẻo hạnh phúc dòng chân em có mỏi

Vai anh đâu sóng chòng chành


Lá không còn xanh nữa dưới chân mình

Thương buổi hồng hoang nhạt nhòa gió cuốn

Kỷ niệm ôm anh bồng bềnh xuôi ngược

Mặc nỗi buồn phố xá đún đùn ra


Có những ngày buồn đi mãi không qua

Anh hớp mặt trời để thắp những chiều mưa tháng sáu

Đom đóm lập lòe những đêm trăng náu

Khi ngọc lan thơm như tình ta.

13/7/94

Thứ hai, ngày 09 tháng mười một năm 2009

Sững sờ và run rẩy

1. Thế là AIG cũng khép lại. AIG ở đây không phải là công ty bảo hiểm Mỹ. AIG là Asian Indoor Games, phiên bản tiếng Kinh treo trên các nẻo đường Sài Gòn là Đại hội thể thao châu Á trong nhà, hoặc Đại hội thể thao trong nhà châu Á, tùy chỗ, cái nào cũng được, vì đằng nào cũng có ai quan tâm đâu, trừ các quan chức ngành thể thao Việt Nam và cái ao bèo là mấy trang báo thể thao còm cõi nước nhà.

AIG là một đại hội thể thao gần như vô tiền – trước đây chỉ có hai lần được tổ chức – và chắc chắn là khoáng hậu – sau lần này, nó sẽ được dẹp đi. Một đại hội gần như không quá khứ và chẳng có tương lai, đã được các quan chức thể thao Việt Nam hồ hởi mang về nhà, tiêu tốn hết 100 triệu USD ngân sách Nhà nước. Và, để tương xứng với con số 100 triệu đô đó, hẳn người ta đã làm hết sức để Việt Nam vơ vét huy chương đến mức có thể. Nhờ đó, kết thúc đại hội, Việt Nam về nhì với 42 huy chương vàng, chỉ sau Trung Quốc (vuốt mặt chắc còn nể mũi), còn các đại ca châu Á như Hàn Quốc, Nhật Bản, Thái Lan.v.v. Việt Nam cho ngửi khói cả. Quả là một bước đại nhảy vọt về thành tích nếu biết rằng AIG lần đầu Việt Nam đứng thứ 21 không có huy chương vàng nào, AIG lần hai Việt Nam đứng thứ 13 với 2 huy chương vàng. Giá như thành tích kinh tế hay giáo dục nước nhà cũng đại nhảy vọt như vậy!

Xem lại danh sách các môn thi đấu, mới thấy chúng ta toàn đưa vào những môn chả ai thèm chơi, như đá cầu, lặn, vovinam, pencak silat; có môn chỉ có hai hay ba đoàn tham gia thi đấu. Chẳng những thế, với các môn “thế mạnh”, chẳng hạn như Vovinam, chúng ta “lấy” huy chương cũng thật mạnh tay. Chính ông Phó trưởng ban tổ chức AIG trả lời phỏng vấn còn công nhận điều này.

2. Tôi không xem trận bóng đá giữa U23 và U23 Trung Quốc vừa rồi (hàng quán thì nhiều, nên ăn cũng phải chọn lọc chứ!), nhưng hôm sau xem tin trên báo cũng không khỏi sững sờ và run rẩy. Cái gì mà đè bẹp! Chênh lệch có hai bàn, 3-1 thì khác gì 2-0, mà cũng phải đến phút cuối mới thêm bàn nữa, còn thì cũng đá trối chết. Đấy là chưa kể, Trung Quốc tuy mang tiếng U23, nhưng nhiều cầu thủ chỉ 19, 20 tuổi. Nói chung, đội nhà thắng, lại là thắng các bạn láng giềng môi hở răng lạnh thì cũng thích, nhưng nhà báo giật tít như thế thì hơi ấy quá!

3. Mà, nói chung, tôi cứ tưởng là các bạn phóng viên văn hóa nghệ thuật là ấy lắm rồi, sau mới biết các bạn phóng viên thể thao còn Điêu Thuyền gấp bội. Lấy các bạn viết bóng đá quốc tế làm ví dụ, hễ đội bóng nọ thắng một trận thì các bạn cho ngay là “nòng pháo vươn lên trời” “gầm vang” “đè bẹp”, còn thua hay hòa một trận thì các bạn cho ngay “vấn đề về bản lĩnh’ “đứng trước thảm họa” vân vân và vân vân. Ít có bạn nào đủ tỉnh táo để nhìn ra cái được trong thất bại và cái chưa được trong chiến thắng của một đội bóng. Tôi rất khoái câu nói của một bác quên mất là bác nào: Sports writers are either failed sportsmen or failed journalists! Hơi quá đáng nhưng rất đích đáng.

Lại nhớ, ngày trước, có một bạn chuyên viết về giải ngoại hạng Anh. Phong cách của bạn này khá đặc biệt: trong mỗi bài bình luận bạn sẽ cố nèo cho được một câu trích dẫn của một bác rậm râu hay hói đầu, bạn ví trận này như giao hưởng của Beethoven, trận kia như một bức tranh siêu thực. Đọc một vài bài đầu của bạn còn thấy thinh thích, có khi còn có cảm giác sung sướng một cách trí thức (đấy, bóng đá cũng triết học cũng văn chương chứ đâu phải chỉ cắm đầu chạy hùng hục!). Được tán thưởng, bạn lậm vào phong cách đấy. Bạn đem cả Nietzsche, Hegel vào minh họa cho bình luận bóng đá; Mozart, Bach, Haydn thay phiên diễu hành trong bài viết của bạn; đến già nua như bi kịch Hy Lạp bạn cũng không tha. Đến lúc ấy thì người đọc thấy quá đủ: cơ bắp của bạn cứ gọi là lồ lộ cả lên. Bình luận bóng đá thì cứ bình luận bóng đá, việc gì phải gồng mình như thế chứ!

Chủ nhật, ngày 08 tháng mười một năm 2009

Ghi chép chớp nhoáng về thực tại số 2


Những chiếc gương vỡ trong đêm
Trong đêm những chiếc gương vỡ
Vỡ những chiếc gương trong đêm
Vỡ những chiếc đêm trong gương

Mùa thu đen nhánh
Anh vũ lạnh
Giếng hạnh.

11/2009


Thứ tư, ngày 04 tháng mười một năm 2009

Nghệ thuật lãnh đạo

Cách đây ít lâu,tôi có đọc một bài báo của Trung tá Christopher D. Kolenda viết về nghệ thuật lãnh đạo trong quân sự. Bài báo tên là “Ten ways great commanders lead” (tạm dịch Mười phương thức lãnh đạo của các chỉ huy tài ba). Bài viết giới hạn trong lĩnh vực quân sự, nhưng tôi thấy có thể áp dụng những điều ông viết vào nhiều lĩnh vực khác nhau của cuộc sống, đặc biệt nếu bạn đang làm việc trong một công ty hay tổ chức khác. Tôi chép lại những câu yêu thích tại đây. Tôi không cố dịch ra tiếng Việt, mà chỉ diễn giải một số chỗ để những bạn không sử dụng tiếng Anh có thể tiện theo dõi.

Decisions at platoon headquarters might be great for the platoon but no so great for 3rd Squad. The necessity for policies and decisions at one level might not be apparent at another level . Trong một tổ chức, người ta thường thấy có những quyết định được đưa từ trên xuống và áp dụng cho toàn bộ tổ chức. Quyết định đó có thể phù hợp đối với tổ chức, nhưng chưa chắc đã phù hợp cho một bộ phận của tổ chức. Người lãnh đạo do đó cần nhìn thấy sự khác biệt đó và cân nhắc hoặc áp dụng chế độ riêng cho bộ phận để bộ phận đó hoạt động hiệu quả hơn, hoặc vẫn tiếp tục áp dụng một chế độ chung cho toàn bộ tổ chức trong trường hợp có lợi hơn cho tổ chức.

Fighting everything, like attempting to be strong everywhere tactically, undermines effectiveness. The focus should be on the important battles. Người lãnh đạo phải biết tập trung vào những việc quan trọng nếu muốn thành công. Không thể chia sức cho mọi thứ. Trong cuộc sống cũng thế, bạn nên biết đâu là ưu tiên của mình và tập trung sức lực cho những ưu tiên đó. Cái gì cũng xông vào làm thì có thể dẫn đến hậu quả không cái nào ra cái nào cả, mà bạn thì chết sớm!

Knowing what to do is knowing the letter of the law; knowing why you do it is knowing its spirit. Phải làm cho nhân viên hiểu được tại sao họ cần phải làm một việc gì đó, chứ không chỉ biết phải làm gì.

Managers get paid to make decisions, but leaders get paid to make decisions and set the example in implementing them. Người lãnh đạo không chỉ ra quyết định, mà còn phải làm gương trong khi thực hiện những quyết định đó.

Failure is not an option on the battlefield, but it certainly is in training. Khi ra trận/thi đấu/ chính thức làm công việc, thì phải hướng tới chiến thắng; nhưng trong khi tập luyện thất bại là điều cần thiết, vì bạn sẽ học từ những thất bại.

Instead of asking them to try harder, how about asking them to think differently? Thay vì bảo nhân viên của mình phải nỗ lực hơn, thì hãy bảo họ nghĩ khác đi. Thay vì hùng hục lao đầu vào đá, thì hãy nghĩ xem có cách làm nào khác thông minh hơn không.

Real leaders promote the idea that disagreement does not equal disrespect. Những ngưỡi lãnh đạo có tài luôn cổ súy cho việc tranh luận. Bất đồng ý kiến không có nghĩa là không tôn trọng.

The magic of exchanging ideas is getting to know what and how other people think. Trao đổi ý kiến là một phương thức kỳ diệu để biết người khác nghĩ gì, và như thế nào. Nếu bạn không comment ở blog này, thì ai mà biết bạn nghĩ gì?:)

Demonstrating that you care about people as individuals rather than as personnel or “human resources” is absolutely critical. Hãy chú ý đến từng con người trong đơn vị bạn, chứ không phải chú ý đến nhân sự hay “nguồn nhân lực”. Nói cách khác, hãy “người ” hơn. Sếp của tôi khi họp với tôi bao giờ cũng hỏi thăm về gia đình, sức khỏe trước thay vì nhảy ngay vào chủ đề công việc.

Professional respect requires that we recognize and value the unique contribution of every individual in the organization. Phải biết ghi nhận đóng góp của từng cá nhân trong tập thể. Như thế mới là tôn trọng.

The foundation of every healthy relationship is trust. Relationships usually fail because of an actual or perceived breach of trust. Just as he earns professional respect, a leader must earn trust. Mọi mối quan hệ lành mạnh cần được xây dựng trên cơ sở sự tin cậy lẫn nhau. Quan hệ thường đổ vỡ từ chỗ mất lòng tin. Điều này không chỉ áp dụng trong nghệ thuật lãnh đạo, nơi người lãnh đạo cần phải tạo dựng niềm tin trong nhân viên/quần chúng, mà còn đúng trong mọi quan hệ khác. Chẳng hạn các quan hệ cúc cu thường không còn cúc cu khi bên này cho rằng bên kia cúc cu với một bên thứ ba, hoặc vì một lý do nào khác không còn cúc cu với mình nữa, mặc dù sự thật cúc cu có thể vẫn còn cúc cu lắm.